alone

alone

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2019

Bố- Chân- Dài, Ngày 11 tháng tư

Ngày 11 tháng tư
Gửi người bố thương mến nhất,
Ngài sẽ vui lòng tha thứ cho con với bức thư con viết ngày hôm qua chứ? Sau khi con gửi nó con cảm thấy rất có lỗi, con đã cố lấy lại nó, nhưng nhân viên thư tín rất khó chịu và đã không trả lại nó cho con.
Bây giờ là nửa đêm; Con đã thức hằng giờ để suy nghĩ, con đúng là một con sâu—một con sâu ngàn chân.  Đó là điều tồi tệ nhất mà con có thể nói! Con đã đóng cửa rất nhẹ vào phòng học để không đánh thức Julia và Sallie, và ngồi trên giường viết cho ngài bằng tờ giấy xé ra từ quyển vở lịch sử của con.
Con chỉ muốn nói với ngài con thực sự rất xin lỗi vì đã quá vô phép về chuyện chi phiếu. Con biết ngài có ý tốt,  và con nghĩ ngài là một người quá quan tâm đến nỗi để ý đến cả một thứ ngớ ngẩn như cái mũ. Con nên gửi trả nó lại với mộ thái độ nhã nhặn hơn.
Nhưng với bất cứ trường hợp nào, con cũng đều phải trả lại nó. Điều đó rất khác với con so với các cô gái khác. Họ có thể nhận một điều gì đó tự nhiên từ người khác. Họ có bố mẹ, anh chị, cô gì, chú bác; nhưng con thì không thể có một mối quan hệ như vậy với ai cả. Con thích giả vờ rằng ngài thuộc về con, chỉ là đùa giỡn với ý nghĩ đó, nhưng đương nhiên con biết không thể nào. Con đơn độc, thật sự rất khó khăn để chiến đấu với thế giới này—con luôn  giật mình khi nghĩ về điều đó. Con để nó vào tâm trí mình, và tiếp tục giả vờ; nhưng ngài không thấy sao, bố? Con không thể nhận thêm tiền hơn những gì con đã được nhận, bởi vì một ngày con sẽ muốn trả nó lại, và thậm chí trở thành một tác giả vĩ đại như con dự định cũng không thể đối mặt với món nợ VÔ CÙNG TO LỚN như thế.
Con thích những chiếc  mũ  và những món đồ xinh xắn, nhưng con sẽ không vì thế mà thế chấp cả tương lai của mình để trả cho chúng.
Ngài sẽ tha thứ cho con phải không, khi con đã cư xử quá vô lễ? Con có một thói quen cực kỳ tệ là láu táu viết một cách bốc đồng những thứ con vừa chợt nghĩ ra rồi gửi nó đi trước khi kịp trấn tĩnh lại. Nhưng nếu con thỉnh thoảng có vẻ vô ơn và không suy nghĩ thì con cũng không bao giờ có ý như vậy. Tận đáy lòng con luôn biết ơn ngài bởi cuộc sống này, sự tự do, sự độc lập là của ngài đã cho con. Tuổi thơ con đã là một chuỗi ngày dài buồn rầu của sự nổi loạn,nhưng bây giờ con cảm thấy rất hạnh phúc mỗi khoảnh khắc trong mỗi ngày mà con vẫn chưa thể tin đây là sự thật. Có cảm giác như một anh hùng tưởng tượng trong những câu truyện.
Bây giờ là 2 giờ 15 phút. Con sẽ nhón chân ra ngoài để gửi cái này ngay bây giờ. Ngài sẽ nhận được nó ngay sau bức thư kia, để ngài sẽ không có nhiều thời gian để nghĩ xấu về con.
Chúc ngủ ngon, Bố
Con luôn luôn yêu ngài,
Judy

1 nhận xét: