alone

alone

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

Bố - Chân - Dài, Chủ nhật

Chủ nhật
Gửi Bố - Chân- Dài
Chuyện này rất vui phải không? Chiều hôm qua con bắt đầu viết cho ngài nhưng ngay sau khi con hoàn thành dòng đầu tiên ‘Gửi Bố- Chân-Dài’, con chợt nhớ ra con đã hứa chọn một số quả dâu đen cho bữa ăn tối, cho nên con đã rời đi và để tờ giấy trên bàn, khi con quay lại, bố biết còn đã thấy gì nằm giữa tờ giấy không? Một Bố- Chân- Dài thực sự. *
Con nhẹ nhàng cầm một chân nó lên và thả nó ra ngoài cửa sổ.  Con không muốn làm nó đau. Chúng luôn làm con nhớ về ngài.
Sáng nay mọi người cùng lên toa xe và lái đến trung tâm nhà thờ.  Đó là một nhà thờ xinh xắn có viền trắng, với một cái nóc và ba cái cột Doric đằng trường ( hoặc có thể là cột Lonic, con luôn không phân biệt được chúng).
Một bải giảng gây buồn ngủ với mọi người đang lim dim dưới những cành lá cọ phất phơ và thứ âm thanh duy nhất, ngoài cha xứ là tiếng vo ve cào cào trên hàng cây bên ngoài. Con đã không thức cho đến khi nhận ra mình đang đứng hát thánh ca, và rồi con thấy có lỗ khủng khiếp khi không nghe giảng;  Con muốn hiểu thêm về tâm lí của người mà có thể chọn ra một bài thánh ca như thế.  Nó thế này:
Đến đây, từ bỏ thú vui trần gian và tham gia cùng tôi trong niềm vui thiên đàng.
Hoặc, hỡi  người bạn, từ biệt .
Tôi sẽ khiến bạn rơi vào địa ngục ngay lập tức.
Con nhận ra tốt nhất là không nên thảo luận vấn đề tôn giáo với ông bà Sempel. Chúa của họ ( Đấng mà họ kế thừa nguyên vẹn từ tổ tiên Puritan xa xôi của mình) là người hẹp hòi, không có lý, bất công, xấu tính, thù hận, nhảm nhí. Cám ơn trời, Con không kế thừa chúa từ bất kì ai! Con tự do tưởng tượng  giống như con ước ngài ấy có thể. Ngài ấy tốt bụng và biết cảm thông, giàu trí tưởng tượng, có lòng vị tha và sự thấu hiểu. Và  Ngài ấy còn có khiếu hài hước nữa chứ.
Con thích ông bà Semple vô cùng; Việc làm của họ vĩ đại hơn lý thuyết của họ. Họ tốt hơn cả Đấng tối cao của mình. Con nói với họ như thế -- và họ trở nên hoảng sợ khủng khiếp. Họ nghĩ  con đang xúc phạm và con nghĩ  họ mới như vậy. Rồi con và họ đã đánh mất thần học từ cuộc đối thoại.
Đây là chiều chủ nhật.
Amasai (nam làm thuê) đeo một chiếc cà vạt tím với một đôi găng tay da bò vàng đỏ chói, và cạo râu, vừa lái xe đến cùng với Carrie(cô gái làm thuê) trong một chiếc mũ lớn được điểm hoa hồng và một chiếc váy đạo Hồi và tóc cuộn quăn. Amasai dành hết buổi sáng để đánh bóng chiếc xe buggy; và Carrie lấy cớ ở nhà thay vì đến nhà thờ để nấu bữa tối, nhưng vẫn ủi chiếc váy đạo của mình.
Trong hai phút nữa, khi con viết xong bức thư , con định đọc một quyển sách mà con tìm được trên gác xép. Nó được phép, Trên Con Đường Mòn, và dòng nằm ngang trên trang đầu tiên trên dấu tay buồn cười của một cậu bé nhỏ:
Jervis Pendleton nếu quyển sách này có khi nào lang thang, gói nó lại và gửi nó về nhà.
Ngài ấy dành cả mùa hè ở đây sau khi ngài ấy bị ốm, khi ngài ấy khoảng mười một tuổi;  và đã để  Trên Con Đường Mòn lại. Có vẻ như nó được đọc khá nhiều, bằng chứng là những dấu bàn tay nhỏ in lại trên trang giấy khá thường xuyên! Cũng ở trên gác xép có một cái bánh xe nước và một cái cối xay gió và một vài cây cung và mũi tên. Bà Semple nói rất rất nhiều về ngài ấy làm con bắt đầu tin rằng ngài ấy  thật sự tồn tại- không phải là một người đàn ông trưởng thành với một cái nón lụa với cây gậy, nhưng là một cậu bé dễ thương, lấm bẩn, với một cái đầu rối, dùng chiếc vợt xấu xí gõ lên thành cầu thang, và để chiếc cửa hướng ra ngoài kia luôn mở, và luôn muốn ăn bánh quy. ( Và chắc chắn sẽ được ăn, bởi con biết thừa bà Semple!) Ngài ấy dường như có tâm hồn phiêu lưu, dũng cảm và đáng tin. Con xin lỗi khi nghĩ ngài ấy là một Pendleton; ngài ấy có ý nghĩa hơn cái tên ấy nhiều.
Mọi người sẽ bắt đầu đập bột yến mạch vào ngày mai; một chiếc máy hơi nước và ba người đàn ông sẽ đến phụ.
Thật buồn cho con khi phải nói với ngài rằng Buttercup ( con bò đốm với một chiếc sừng, Mẹ của Lesbia) vừa làm một điều đáng xấu hổ. Nó đi và vườn cây ăn quả vào tối thứ sáu và ăn táo ở dưới những cái cây, và đã ăn cho đến khi họ tìm được nó. Trong hai ngày nó đã chết say một cách hoàn hảo! Đó là sự thật con kể với ngài. Ngài đã bao giờ nghe thứ gì tai tiếng như thế chưa?
Thưa ngài, con xin nhắc lại, đứa trẻ mồ côi thương mến của ngài.
Judy Abbott
Tái bút: Người Ấn độ cho chương đầu tiên và người đàn ông xa lộ ở chương thứ hai. Con giữ hơi thở của mình. Chương ba sẽ là gì được nhỉ? “ Con chim ưng đỏ nhảy cao hai mươi bước lên không trung và một chút bụi.” Đó là câu chủ đề ở trang giới thiệu. Không phải là Judy và Jervie đều vui sao?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét