Ngày 12
tháng mười một
Gửi Bố-Chân-Dài,
Ngày hôm qua
chúng con vừa đập một cậu sinh viên năm nhất ở sân bóng rổ. Đương nhiên chúng
con rất hài lòng—nhưng oh, nếu chúng con chỉ có thể đập học sinh trung học! Con
sẽ sẵn sàng bị thâm tím hết mình mẩy và nằm yên trên giường cả tuần với miếng vải
băng với nước cây phỉ.
Sallie vừa mời
con ở cùng với cô ấy trong kỳ nghỉ lễ giáng sinh. Cô ấy sống ở Worcester,
Massachusetts. Cô ấy tốt bụng lắm phải không ạ? Con nói là con rất thích. Con
chưa bao giờ ở cùng với một gia đình riêng tư cả, ngoại trừ Lock Willow, và ông
bà Semples đã già, Không tính. Nhưng nhà McBrides có một ngôi nhà đầy trẻ con(
có thể là hai hoặc ba) và một bà mẹ, , và bố và bà và một con mèo lông dài. Thật
sự là một gia đình hoàn hảo đúng nghĩa! Đóng gói quần áo và đi đâu đó sẽ vui
hơn là ở lại. Con đang hòa hứng trông mong cực độ.
Giờ thứ mười
bảy—Con phải diễn tập. Con sẽ góp mặt
trong sân khấu buổi lễ Tạ Ơn. Một hoàng tử trong tòa tháp với áo choàng nhung và
lọn tóc vàng.
Điều đó
không buồn cười sao?
Của ngài,
J.A.
Thứ bảy
Ngài muốn biết
con trông như thế nào chứ? Đây là tấm ảnh ba chúng con mà Leonora Fenton đã chụp.
Cô gái đang
cười tỏa sáng kia là Sallie, và cô gái cao với chiếc mũi trên không là Julia, và
cô gái nhỏ nhắn với tóc bị thổi qua mặt là Judy—cô ấy thực sự đẹp hơn nhiều, chỉ
là bị mặt trời chiếu vào mắt thôi.
‘CỔNG ĐÁ
VÔI, WORCESTER, MASS.’
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét