Ngày 15
tháng chín,
Gửi Bố Chân Dài,
Con mới cân
ngày hôm qua trên chiếc cân bột mỳ trong cửa hàng tổng hợp ở Comers. Con tăng
chíu pound! Hãy để con gợi ý cho ngài Lock Willow như một khu nghỉ dưỡng chăm
sóc sức khỏe.
Của ngài,
Judy.
Gửi Bố-Chân-Dài,
Nhìn con
xem- một sinh viên năm hai! Con trở về thứ sáu tuần trước, xin lỗi vì rời bỏ
Lock Willow, nhưng con quá hào hứng để nhìn thấy lại trường. Một cảm giác thỏa
mãn khi được trở về nơi quen thuộc. Con bắt đầu cảm thấy như được ở nhà khi ở
trường cao đẳng, và là một tình huống bắt buộc; Con đang bắt đầu, thật sự, cảm
thấy như ở nhà trong một thế giới như thể
con thực sự thuộc về nó và không phải lết trong nỗi buồn.
Con không cần
ngài cố hiểu những gì con vừa nói ra. Một người quan trọng đủ để là người ủy thác không nhất thiết phải
trân trọng cảm giác của một người không quan trọng đủ để có thể tìm thấy dễ
dàng.
Và bây giờ,
Bố, nghe cái này. Ai là người bố nghĩ sẽ
dùng chung phòng với con? Là Sallie McBride và Julia Rutledge Pendleton. Đây là
sự thật. Chúng con có một chỗ học và ba chiếc giường nhỏ-- VOILA! (Nó đây rồi.)
Sallie và
con quyết định mùa xuân cuối chúng con nên ở chung với nhau và Julia nói cô ấy
sẽ ở cùng Sallie—Tại sao, con không tưởng tượng được, bởi vì họ chẳng hề giống
nhau một chút nào; nhưng nhà Pendletons sinh ra tự nhiên rất bảo thủ và cố chấp
(từ tốt nhất để miêu tả!) để thay đổi. Dù sao đi nữa thì cũng thế rồi. Nghĩ đến
việc Jerusha Abbott, xuất thân từ trại trẻ mồ côi John Gried, chung phòng với
quý cô Pendleton. Đây đúng là đất nước dân chủ.
Sallie đang
tranh cử cho chức hội trưởng, và trừ khi tất cả mọi chữ ký bị sai, cô ấy sẽ được
chọn. Đúng là một bầu không khí tràn ngập mưu đồ, ngài nên chứng kiến, những
chính trị gia chúng con! À, con nói với ngài, Bố, khi phụ nữ chúng con lấy được
quyền lợi của mình, đàn ông các ngài sẽ phải khó khăn để giữ những gì của các
ngài. Cuộc bầu cử sẽ diễn ra vào thứ bảy tới và chúng con sẽ rước đuốc vào buổi
tối, kể cả ai là người thắng đi nữa.
Con đang bắt
đầu môn hóa, môn khó nhất. Con chưa bao
giờ thấy thứ gì như thế trước đó. Phân tử và nguyên tử là nguyên liệu cơ bản,
con sẽ ở trong vị trí phải thảo luận về chúng chắc chắn ít nhất trong tháng tới.
Con cũng
tranh luận và nói về tính thực tế.
Cả về lịch sử
của toàn bộ thế giới.
Cả về những
vở kịch của William Shakespeare.
Cả về người
Pháp.
Nếu những điều
này tiếp diễn trong nhiều năm, con sẽ trở nên khá thông minh.
Con sẽ bình
chọn kinh tế hơn người Pháp, nhưng con
đã không dám, bởi vì con đã sợ trừ khi con chọn lại Pháp, giáo sư sẽ không
cho con qua môn, con chỉ cố xoay xở để bắt buộc qua kì thi tháng sáu này. Nhưng
con sẽ nói rằng thời gian chuẩn bị ở trung học của con không thực sự là đủ.
Có một cô
gái trong lớp nói tiếng Pháp nhanh như là nói tiếng Anh. Cô ấy ra nước ngoài với bố mẹ từ khi cô ấy
còn nhỏ, và dành ba năm trong một trường tu viện. Bố có thể tưởng tượng cô ấy tỏa
sáng như thế nào khi so sánh với tất cả những người còn lại chúng con. Động từ
bất quy tắc chỉ là thứ đồ chơi. Con ước bố mẹ con tống con vào một tu viện Pháp
khi con còn nhỏ thay vì trại tị nạn. Ôi
không, con cũng không muôn! Bởi vì có thể nếu như vậy con sẽ không bao giờ biết đến Ngài. Con thà rằng biết
ngài hơn tiếng Pháp.
Tạm biệt, Bố.
Con phải gọi cho Harriet Martin ngay bây giờ, và, thảo luận về vấn đề hóa, tình
cờ quên vài thứ trong môn học bởi cuộc bầu cử hội trưởng.
Của ngài
trong chính trị,
J. Abbott
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét