‘CỔNG ĐÁ
VÔI, WORCESTER, MASS.’
Ngày 31
tháng mười một,
Gửi Bố-Chân-Dài,
Đáng lẽ ra
con phải viết cho ngài sơm hơn và cám ơn ngài về tấm chi phiếu Giáng sinh,
nhưng cuộc sống ở gia đình McBride cực kì thú vị, và con có vẻ như không thể
tìm được hai phút liên tục để ngồi vào bàn được.
Con đã mua một
cái áo choàng mới dù con không cần nó, chỉ đơn giản là muốn thôi. Quà giáng
sinh năm nay của con là từ Bố-Chân-Dài;
gia đình con vừa gửi tới tình yêu.
Con đang trải
qua kỳ nghỉ tươi đẹp nhất cùng với Sallie. Cô ấy sống trong một ngôi nhà gạch
kiến trúc cổ lớn với trang trí trắng từ đầu đến chân—chính xác là loại nhà mà
con đã từng nhìn một cách rất hiếu kỳ khi còn ở Nhà John Grier, và tự hỏi nó sẽ
như thế nào ở bên trong. Con chưa bao giờ trông đợi sẽ được tận mắt nhìn thấy-
- nhưng bây giờ con đang ở đây! Tất cả mọi thứ đều dễ chịu và tĩnh lặng như ở
nhà; Con bước từ phòng này qua phòng khác và chìm đắm trong đồ đạc của nó.
Nó là một
ngôi nhà hoàn hảo nhất cho trẻ em được lớn lên; với những ngách tối để chơi trò
trốn tìm,bắp rang bơ, và một căn gác xép để đùa giỡn trong những ngày mưa, những
lan can trơn với một lá cờ dễ chịu nhô lên ở đáy, một nhà bếp lớn đầy ánh nắng,
và một đầu bếp mập, tốt bụng, tỏa sáng đã sống với gia đình mười ba năm và luôn
luôn để dành bột cho những đứa trẻ nướng bánh. Một khung cảnh khiến người ta muốn
bé trở lại.
Và như một
gia đình thật sự! Con chưa bao giờ nghĩ rằng họ quá đỗi tốt bụng như vậy.
Sallie có bố, mẹ , bà, và một cô em gái ba tuổi ngọt ngào với cái đầu xoăn tít,
một người em trai cân đối luôn quên phải lau chân, và một em trai lớn, ưa nhìn
tên Jimmie, học sinh trung học ở Princeton.
Chúng con đã
có thời gian hạnh phúc ở trên bàn—khi mọi người đều cười, cười, nói chuyện cùng
một lúc, và chúng con không cần phải nói
lời tạ ơn trước. Đúng là một sự cứu rỗi khi không phải cám ơn ai đó cho mỗi miệng
thức ăn. ( Con dám chắc con đáng bị lên án; nhưng người ta cũng sẽ bị như vậy,
nếu người ta có có thể bị buộc nói nhiều câu cám ơn hơn con đã từng.)
Có rất nhiều
điều chúng con đã làm. Con không thể kể hết cho Ngài về chúng được. Ông McBride
chủ một nhà máy và trong đêm giáng sinh ông ấy đã làm một cái cây cho những đứa
trẻ con của công nhân của ông. Nó ở trong căn phòng dài đóng gói, được trang
trí với cây thường xanh và cây ô rô. Jimmie McBride mặc đồ như ông già noel và
Sallie và con giúp em ấy phát quà.
Gửi con, bố,
nhưng nó là một cảm giác rất buồn cười! Con cảm thấy mình nhân từ như một người
ủy thác của nhà John Grier. Con hôn từng đứa trẻ con, cậu bé nhỏ con dính bết—nhưng
con không nghĩ con đã vuốt lên đầu một đứa nào!
Và hai ngày
sau Giáng sinh, họ đã tổ chức một buổi nhảy trước nhà họ cho CON.
Đó quả thât
là buổi vũ hộ đầu tiên mà con tham dự - không tính ở trường cao đẳng nơi mà
chúng con chỉ toàn khiêu vũ với con gái. Con có một cái áo choàng trắng mới (
quà giáng sinh của ngài—cám ơn ngài nhiều), một đôi găng tay trắng dài và một
đôi dép satin trắng. Hạn chế duy nhất của sự hoàn hảo của con , ngoài, đương
nhiên là hạnh phúc với sự thật là cô Lippett không thể nhìn thấy con mở đầu điệu
cotillion cùng với Jimmie McBride. Làm ơn hãy nói với cô ấy điều đó nếu lần sau
ngài đến thăm J. G. H.
Của ngài ,
Judy Abbott.
Tái bút: Có phải ngài sẽ cực kì thất
vọng, Bố, nếu con hóa ra không thể thành tác giả vĩ đại sau tất cả, mà chỉ là một
Cô Gái Giản Dị?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét