6.30 Thứ bảy
gửi Bố,
Hôm nay
chúng con đi bộ xuống thị trấn, nhưng tạ ơn! Trời đổ mưa. Con thích mùa đông sẽ
là mùa đông với tuyết thay vì mưa.
Người chú
quyến rũ cũ Julia lại đến chiều nay và đã mua một hộp sô-cô-la nặng năm pound.
Ngài có thể thấy đây chính lạ lợi ích khi chung phòng với Julia.
Những lời
nói lảm nhảm vô tội của chúng con đã làm ngài ấy thích thú và ngài ấy đợi trễ một
chuyển tàu để dùng trà trong giờ học. Chúng con gặp một rắc rối kinh khủng để
được cho phép. Đã rất khó để được cho phép gặp bố hay ông, nhưng mà chú thì là một ca khó; và nếu là anh
em thì lại càng không thể. Julia đã phải thề ngài ấy chính là chú của cô ấy
công khai trước cả một công chững viên. ( Có phải con không biết nhiều về luật
không?) Và thậm chí sau đó con còn nghi ngờ liệu chúng con có thể dùng trà
không nếu trưởng khoa sẽ thay đổi quyết định nếu trông thấy một người chú vừa
trẻ vừa đẹp như ngài Jervis.
Dù sao đi nữa,
thì chúng con cũng đã được phép, với bánh mì nâu phô mai thụy sỹ và bánh mì kẹp.
Ngài ấy đã giúp làm chúng và ăn bốn cái. Con nói với ngài ấy rằng con đã dành
mùa hè vừa rồi ở Lock Willow, và chúng con tán gẫu về ông bà Semple, những con
ngựa, bò và cả gà. Tất cả con ngựa mà ngài ấy từng biết đều đã chết, trừ
Grover; là con non mới đẻ lúc mà lần cuối ngài ấy ghé thăm và Grove tội nghiệp
giờ đây quá già đến nỗi nó chỉ có thể khập khiễng trên cánh đồng cỏ. Ngài ấy hỏi
rằng họ liệu vẫn còn giữ bánh donut trong cái lọ vàng bằng sứ úp lên bởi một
cái đĩa xanh ở dưới cùng của chiếc giá trong nhà bếp—và thực sự họ vẫn làm như
thế! Ngài ấy muốn biết liệu vẫn còn cái lỗ chuột chũi ở dưới cái cột đá trong
cánh đồng ban đêm—và thực sự vẫn còn! Amasai bắt được một con to béo màu xám ở
đó trong mùa hè vừa rồi, có lẽ là cháu cố nội đời thứ hai mươi lăm của cái con
mà cậu chủ Jervis từng bắt khi ngài ấy còn là một cậu bé.
Con gọi ngài
ấy là cậu chủ Jervie, nhưng ngài ấy không có vẻ như cảm thấy bị xúc phạm. Julia
nói cô ấy chưa bao giờ thấy ngài ấy lại đáng yêu như vậy; ngài ấy thường khá
khó gần. Nhưng Julia không có một chút tinh tế về đàn ông, con nghĩ vậy, chắc
phải đòi hỏi cả một quá trình. Họ sẽ thỏa mãn nếu bạn biết cọ vào đúng chỗ hoặc
sẽ nhổ vào bạn nếu bạn làm sai.( Đó không phải là một phép ẩn dụ thực sự trang
nhã. Ý con muốn nói nó theo nghĩa bóng.)
Chúng con
đang đọc tạp chí Marie Bashkirtseff. Ngài có cảm thấy ngạc nhiên không? Ngài
nghe cái này nhé: “ Tối qua tôi bị mất trí trong tiếng van nài của sự tuyệt vọng,
cuối cùng khiến tôi ném chiếc đồng hồ trong phòng ăn vào nước.’
Điều này làm
cho con gần như hy vọng con không là thiên tài;
họ chắc hẳn thấy mệt mỏi về mọi thứ--khủng khiếp đến mức phá hoại đồ đạc
trong nhà.
Xin thương
xót! Trời vẫn đổ mưa. Chúng con chắc phải bơi đến nhà nguyện tối nay.
Của ngài,
Judy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét