Ngày 20
tháng một,
Bố-Chân-Dài
thương mến,
Thời thơ ấu
ngài đã bao giờ trộm một cô bé dễ thương trong chiếc nôi chưa?
Có lẽ cô bé ấy
là con cũng nên! Nếu chúng ta có mặt trong tiểu thuyết, có lẽ đó là đoạn kết
chăng?
Thật là kỳ lạ
khủng khiếp nếu không biết một loại cảm giác phấn khích và lãng mạn. Có rất nhiều
khả năng. Có lẽ con không phải là người Mỹ; rất nhiều người đều không phải. Con
có thể là hậu duệ chính gốc của người la mã xưa, hoặc có thể là con gái của
Viking, hoặc là đứa trẻ của một người Nga bị lưu đày và thuộc về quyền của nhà
tù Siberian, hoặc có thể con là một người Gipsy—Con nghĩ con có thể là gì đó.
Con có một tâm hồn rât BAY BỔNG, mặc dù con chưa có cơ hội để phát triển nó.
Ngài có biết
về điều tiếng trong hồ sơ của con về lần con chạy thoát khỏi trại mồ côi bởi vì
họ phạt con tội ăn trộm bánh quy không? Nó nằm ngay dưới quyển sách đủ để cho
nhà tài trợ nào cũng có thể đọc được. Nhưng sự thật, Bố, ngài có thể trông đợi
điều gì? Khi ngài để một cô bé chín tuổi với cái bụng đói meo cọ rửa con dao
trong phòng bếp, với một hũ bánh quy ngay tầm tay nó, và đi khỏi đó để nó một
mình; và bỗng nhiên xuất hiện bất thình lình trở lại, và không mong đợi nhìn thấy
nó dính một chút mảnh vụn trên miệng? và sau dùng tay lắc thật mạnh, xách tai
nó, và khiến nó phải rời bàn ăn khi bánh pudding đang được mang ra, và nói với
những đứa trẻ khác rằng nó là một kẻ trộm, Ngài có thể không hy vọng cô bé chạy
đi sao?
Con chỉ chạy
bốn dặm. Họ đã bắt con và đưa con trở lại; và mỗi ngày trong tuần con đều bị
trói, như một con cún nghịch ngợm, vào một cái cột ở sân sau trong khi những đứa
trẻ khác ra ngoài vào giờ giải lao.
Ồ, thưa
Ngài! Đó là tiếng chuông nguyện, và sau tiếng chuông ấy con có một cuộc họp ban
chấp hành. Con xin lỗi vì đã cố ý viết cho ngài một bức thư giải trí lúc này.
Tạm biệt, Bố
Của ngài, Judy (tiếng Đức.)
Tái bút: Điều duy
nhất mà con biết là chắc chắn con không phải người Trung Quốc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét