Ngày 4 tháng
hai gửi Bố-Chân-Dài,
Jimmie
McBride vừa gửi con biểu ngữ Princeton lớn bằng cả cuối phòng; con cảm thấy rất
biết ơn vì cậu ấy vẫn còn nhớ đến con, nhưng con thật sự không biết mình phải
làm cái gì với nó đây. Sallie và Julia sẽ không để con treo nó lên đâu; phòng của
chúng con năm năm được trang trí với màu đỏ, và ngài có thể tưởng tưởng nó sẽ ảnh
hưởng thế nào nếu con cho thêm màu cam và đen. Nhưng nó rất dễ thương, ấm áp,
và có cảm giác rất mỏng, con không muốn vứt nó chút nào. Sẽ rất không đúng nếu làm nó thành một cái áo
choàng tăm đúng không a? Cái áo cũ của con đã bị co lại khi con giặt nó.
Con hoàn
toàn có thể bỏ qua việc nói với ngài rằng con đang học những gì, nhưng mặc dù
ngài có thể không tưởng tưởng được nó qua những bức thư của con, thời gian của
con bị đọc quyền chiếm đóng bởi việc học. Nó thật sự là một vấn đề hoang mang
khi phải học năm ngành cùng một lúc.
‘Bài kiểm
tra lấy học bổng thực sự’, Giáo sư hóa học nói, ‘là với sự đam mê cần mẫn chi
tiết’
‘Cẩn thận
tránh để mình quá sa vào chi tiết’, giáo
sư Lịch sử thì nói. ‘Nhìn xa đủ để bao quát hết toàn thảy vấn đề’.
Ngài có thể
thấy với sự độ đáo nhường nào mà chúng con phải giữ thăng bằng giữa hóa học và
lịch sử. Con thì thích cái cách lịch sử hơn. Nếu con nói cuộc chinh phục
William xảy đến năm 1492, và Columbus khám phá ra châu Mỹ năm 1100 hoặc 1066 hoặc
một lúc nào đó, chi tiết nhỏ đó giáo sư
có thể bỏ qua. Nó cho ta một cảm giác an toàn và thoải mái đối với việc học thuộc
môn Lịch Sử, đó cũng chính là điểm thiếu sót trong môn hóa học.
Tiếng chuông
giờ thứ sáu, con phải đến phòng thí nghiệm và quan sát một số chất như axit, muối,
và kiềm. Con đã làm cháy một lỗ to như cái đĩa ngay đằng trước tạp dề thí nghiệm
của con bởi axit clohidric. Nếu lý thuyết mà đúng, con đáng ra đã có thể trung hòa cái lỗ đó với
amoniac mạnh, hay không nhỉ?
Tuần sau là
mùa thi, nhưng cần gì phải sợ?
Của ngài,
Judy.
x
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét