Ngày 7 tháng
tư, gửi Bố - Chân – Dài,
Tạ ơn! New
York không lớn phải không ạ? Worcester không là gì so với nó. Có phải ngài định
nói với con ngài đã sống với những nhầm lẫn đó? Con không tin mình có thể hồi
phục trong hàng tháng khỏi sự hoang mang trong hai ngày. Con không thể bắt đầu
nói cho ngài về tất cả những điều kì diệu mà con đã thấy. Con giả sử ngài biết,
bởi vì ngài sống ở đó.
Nhưng không
giải trí đường phố? Và con người? Và những cửa hàng? Con chưa bao giờ nhìn những
thứ quá đỗi dễ thương như ở đó, trên những cửa sổ. Nó khiến cho ngài muốn hiến
cả đời mình cho việc mặc quần áo.
Salie, Julia
và con đi mua sắm cùng nhau vào sáng thứ bảy. Julia đi vào nơi lộng lẫy nhất con
từng thấy, với những bức tường trắng và vàng, chiếc thảm màu xanh, tấm màn lụa
và những cái ghế mạ vàng. Một quý cô xinh đẹp với mái tóc vàng và một áo choàng
lụa đen dài đến chỗ chúng con với một nụ cười đón tiếp. Con đã nghĩ chúng con đang
gặp một vị nào, bắt đầu bắt tay, nhưng dường như chúng con chỉ mua mũ- ít nhất
là Julia mua. Cô ấy ngồi trước gương và thử một tá, mỗi cái đều đẹp hơn cái cuối,
và cô ấy mua hai cái dễ thương nhất.
Con không thể
tượng tưởng niềm vui nào trong cuộc sống có thể lớn hơn ngồi trước một cái gương
và mua bất cứ cái mũ nào mình chọn mà không phải lo về giá cả! Không còn gì phải
nghi ngờ, bố ạ; New York sẽ nhanh chóng phá hủy tính cách kiên nhẫn này mà nhà John
Grier đã chậm rãi vun đắp.
Sau khi chúng
con kết thúc buổi mua sắm, chúng con gặp cậu chủ Jervie ở Sherry’s. Con tượng tượng
ngài đã từng ở trong Sherry’s? Khung cảnh này và khung cảnh phòng ăn của nhà
John Grier với vải dầu phủ những tấm bàn, và bát sứ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP làm vỡ, một
con dao cầm tay gỗ và cái nĩa; theo cách
mà con có thể tưởng tương và cảm nhận được!
Con ăn cá với
sai nĩa, nhưng người phục vụ rất tốt bụng đã đưa con một cái khác nên không ai để
ý cả.
Và sau khi ăn
trưa chúng con đến nhà hát—nó thật chói sáng, diệu kỳ và không thể tin được—con
mơ về nó hằng đêm.
Shakespear
không tuyệt vời sao?
Hamlet thực
sự hay hơn khi ở trên sân khâu thay vì chúng con phân tích nó trên lớp. Con từng
đánh giá cao nó nhưng bây giờ, hãy xóa bỏ đi!
Con nghĩ nếu
ngài không phiền, con muốn là một diễn viên hơn là một nhà văn. Ngài sẽ không
cho con thôi học ở trường cao đẳng và cho con vào trường nghệ thuật chứ? Và sau đó
con sẽ gửi ngài một cái hộp chứa tất cả màn biểu diễn của con, và cười với ngài qua
ánh đèn sân khấu. Làm ơn chỉ cần cài một bông hồng đỏ lên khuy áo ngài để con có
thể chắc chắn mình cười với đúng người. Sẽ là một sai lầm đáng xấu hổ nếu con
chọn đại một người và nhầm lẫn. Chúng con trở lại vào tối thứ bảy và ăn bữa tối trên
tàu, ở một cái bàn nhỏ với đèn bàn màu hồng và người phục vụ da đen. Con chưa
nghe bao giờ về bữa ăn được phục vụ trên tàu trước đó, và con đã vô tình nói như
thế.
‘Rốt cuộc thì
bạn đến từ nơi nào trên trái đất này vậy?’ Julia nói với con
‘Trong một
ngôi làng,’ con từ tốn đáp lại với Julia
‘Nhưng bạn
chưa bao giờ đi xa à?’ cô ấy lai hỏi
‘Không cho đến
lúc mình học cao đẳng, và sau đó chỉ đi một trăm sáu mươi dặm và chúng ta đã không
ăn,’ con nói với cô ấy.
Cô ấy khá hứng
thú với con vì con nói những điều rất buồn cười. Con cố gắng không nhưng đột
nhiên chúng cứ phát ra khi con ngạc nhiên—và hầu hết con đều ngạc nhiên. Nó là
những trải nghiệm chóng mặt, bố, trải qua mười tám năm trong nhà John Grier, và
sau đó bỗng nhiên được rơi vào THẾ GIỚI.
Nhưng con đã
bắt đầu thích nghi. Con không còn phạm
những sai lầm kinh khủng mà con đã làm; con đã không còn cảm thấy không thoải mái
với những cô gái khác. Con đã từng quay đi mỗi khi người ta nhìn vào con. Con có cảm giác như họ nhìn xuyên qua bộ quần
áo giả mới của con để kiểm tra lớp ginghams bên trong. Nhưng giờ đây con sẽ không
để lớp ginghams phiền con nữa. Không nên lo lắng về ngày hôm qua, ngày nào có cái
khổ của ngày ấy.
Con quên nói
với ngài về những bông hoa. Cậu chủ Jervie đã tặng cho mỗi người một bó lớn hoa
violet và hoa linh lan. Không phải ngài ấy rất ngọt ngào sao? Con chưa từng quan
tâm đến đàn ông – đánh giá dựa trên những ngài ủy viên—nhưng con sẽ thay đổi
suy nghĩ của mình.
Bức thư mười
một trang! Hãy can đảm. Con sẽ dừng ở đây thôi.
Của ngài luôn
luôn,
Judy
Bạn dịch tiếp đi. Rất mong được đọc tiếp truyện này. Tks
Trả lờiXóa