Ngày 4 tháng năm,
Gửi Bố- Chân- Dài,
Thứ bảy tuần trước là ngày thao diễn. Đó là một dịp rất đẹp. Đầu tiên chúng con có buổi diễu hành với sự tham gia của tất cả các lớp, mọi người đều mặc đồ lanh trắng, sinh viên năm cuối mang một cái dù Nhật vàng và xanh, học sinh Trung học mang biểu ngữ trắng và vàng. Lớp chúng con có bóng bay đỏ sẫm- rất thu hút, nhất là khi chúng nổ hoặc bay mất—và sinh viên năm nhất đội những chiếu nón mỏng đồng phục xanh lá với dải cờ hiệu bay phấp phới thuê ở thị trấn . Cũng có khoảng một tá người thú vị diễn xiếc để người xem giải trí giữa buổi diễn.
Julia diện như một gã nhà quê béo với một khăn lau bụi, râu ria, và chiếc ô rộng thùng thình. Patsy Moriarty ( Patrici thật luôn. Ngài đã bao giờ nghe cái tên nào như vậy chưa? Cô Lippett không thể đặt cái tên nào tốt hơn thế) người mà cao gầy, là vợ của Julia,đội một cái nón xanh vô lý che lấp một bên tai. Làn tiếng cười theo họ suốt cả quãng đường đi. Julia diễn phần đó cực kỳ tốt—Con nằm mơ cũng không nghĩ một người nhà Pendleton có thể biểu đạt với nhiều cảm hứng hài kịch đến thể- xin cậu Jervie bỏ qua cho con; Con không nghĩ ngài ấy thực sự như là một người nhà Pendleton, hơn cả cách mà con coi bố như một ủy thác viên thực sự.
Sallie và con không ở trong buổi diễu hành bởi vì phải tham gia vào cuộc thi đấu. Và ngài nghĩ sao? Cả hai chúng con đều thắng! Ít nhất trong một nội dung gì đó. Chúng con thử chạy nhảy xa và đã thua; nhưng Sallie thắng thi nhảy sào( bảy bước chân ba inch) và con thắng năm mươi mét chạy nước rút ( tám giây).
Con đã thở hổn hển vào lúc cuối nhưng thật sự rất vui, với cả lớp vẫy bóng bong trên tay, cổ vũ và la hét:
Điều gì sẽ đến với Judy Abbott? -Cô ấy sẽ làm được. Ai chiến thắng? -Judy Ab-bott!
Đó, bố, thực sự rất vinh dự.
Quay trở lại việc trang trí lều trại và thư giãn nếm chút rượu và nước chanh(Mojito). Ngài có thể thấy chúng con rất chuyên nghiệp. Sẽ bình thường khi uống một chút sau khi giành chiến thắng cho lớp mình, lớp nào thắng nhiều cuộc thi nhất sẽ nhận được cúp thể thao của năm. Sinh viên năm cuối đã giành chiến thắng chung cuộc năm nay với bảy cuộc thi khác nhau. Hiệp hội thể thao tổ chức buổi ăn tối trong nhà thi đấu cho các nhà vô địch. Chúng con có cua vỏ mềm chiên, kem sô-cô-la đúc trong khuôn hình bóng rổ.
Con ngồi nửa buổi tối qua để đọc Jane Eyre(1). Bố, ngài có già đến nỗi có thể nhớ những chuyện xảy ra sáu mươi năm trước? Và, nếu có, có phải người ta nói chuyện theo cách đó?
Quý bà Blanche kiêu căng nói với người hầu, ‘Hãy ngừng nói nhảm đi, đồ đầy tớ, và hãy làm những gì ta nói’. Ông Rochester nói bí ngô kim loại khi ông ấy muốn nói về bầu trời (2); và đối với người đàn bà giận dữ cười như linh cẩu và đốt lửa vào tấm màn giường ngủ và xé tấm màn cưới che mặt và CẮN-- Nó là một vở nhạc kịch thuần khiết, nhưng tương tự nhau, bạn cứ đọc và đọc và đọc. Con không hiểu làm sao mà một cô gái có thể viết được một cuốn sách như vậy, đặc biệt là một cô gái được nuôi dưỡng trên sân nhà thờ. Có một vài điều về những mặt kia hấp dẫn con. Những cuốn sách, những cuộc sống, tinh thần của họ. Họ lấy chúng đâu ra? Khi Con đang đọc về những vấn đề mà Jane nhỏ gặp phải trong trường từ thiện, con đã rất tức giận đến nỗi phải đi ra ngoài đi dạo. Con hiểu chính xác những gì cô bé cảm nhận.Đã biết cô Lippett, con có thể gặp ông Broklehurst.
Bố đừng cảm thấy bị xúc phạm nhé. Con không so sánh Cô nhi viện John Grier giống học viện Lowood. Chúng con có nhiều thứ để ăn, để mặc, đủ nước để tắm rửa và còn một cái lò lửa trong hầm chứa. Nhưng có một thứ đến chết đi được. Cuộc sống của chúng con quá đơn điệu và không có gì xảy ra cả. Không có một điều hay ho nào từng xảy ra, ngoại trừ những cây kem vào ngày chủ nhật, thậm chí cũng đều đặn. Trong suốt mười tám năm qua con chỉ thấy có một điều duy nhất có tính phiêu lưu-là khi căn nhà gỗ cháy. Chúng con đã phải thức dậy trong đêm và mặc đồ vào ngay để sẵn sàng phòng khi căn nhà đang ở bắt lửa. Nhưng nó đã không bắt và chúng con lại trở vào ngủ.
Tất cả mọi người đều thích một chút gì đó bất ngờ. Đó là một nỗi thèm khát hoàn toàn tự nhiên của con người. Nhưng con chưa bao giờ có lấy một điều cho đến khi cô Lippett gọi con đến văn phòng để thông báo Ngài John Smith(3) đã cử con đi học Cao Đẳng. Và ngay khi cô ấy tiết lộ một cách dần dà, con đã quá đủ sốc.
Ngài biết chứ, bố. Con nghĩ giá trị cần thiết nhất cho bất cứ người nào là sự tưởng tượng. Nó khiến người ta đặt bản thân mình vị trí của người khác. Điều đó khiến họ trở nên rộng lượng, thấu hiểu và cảm thông. Trẻ em cũng nên được trau dồi như vậy. Nhưng cô nhi viện John Grier đã ngay lập tức dập tắt những điều tốt đẹp như vậy khi nó vừa mới nhấp nháy xuất hiện. Tính nghĩa vụ, bổn phận là đức tích được khuyến khích ở đó. Con không nghĩ trẻ em nên phải hiểu về ý nghĩa của cuộc sống này; Điều đó thật đáng ghét, quá đáng ghét! Họ nên làm điều gì đó bằng tình yêu.
Hãy chờ đến khi ngài thấy những đứa trẻ mồ côi mà con sẽ là người dẫn đầu!
Đó là vở kịch yêu thích của con vào ban đêm trước lúc ngủ. Con đã lên kế hoạch cho cả những chi tiết nhỏ nhất - các bữa ăn và quần áo, học tập, những thú vui và cả sự trừng phạt; ngay cả những đứa trẻ mồ côi xếp hạng trên cả con đôi khi cũng cư xử tệ.
Dù sao đi nữa, tất cả họ đều sẽ trở nên hạnh phúc. Con nghĩ mỗi người, không kể bao nhiêu phiền muộn người ấy gặp khi trưởng thành, họ nên có một tuổi thơ vui vẻ để đôi khi muốn nhìn lại. Và nếu con có một đứa con nào của mình, không cần biết con đã từng bất hạnh thế nào, con sẽ không bao giờ để chúng có bất cứ mối bận tâm nào cho đến khi trưởng thành.
(Tiếng chuông nhà nguyện đang reo—Con sẽ kết thức lá thư này ở đây).
*** Chú thích
- (1) Jane Eyre là cuốn tiểu thuyết của văn sĩ Charlotte Brontë, kể về cô bé Jane Eyre mồ côi từ bé, lên 10 tuổi bị gửi vào cô nhi viện Lowood. Lowood giáo dục trẻ em theo chủ nghĩa khổ hạnh "hành hạ thân xác để giữ gìn phần hồn" nên nhân vật Jane đã trải qua một quãng tuổi thơ đầy đau khổ và khó khăn
- (2) Trong tiếng anh cổ ngữ ''Bầu trời" được viết đọc như từ ''Bí ngô" của tiếng anh hiện đại
- (3) John Smith là ân nhân đã cứu sống Jane Eyre, Judy ở đây muốn so sánh bố chân dài như một ân nhân của mình không kém Jane Eyre