alone

alone

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2018

Điều đã mất

Image result for sad flower
Cậu có biết khi cậu vừa mất thứ gì đó - như chiếc t-shirt yêu thích hay chùm chìa khóa - và trong khi tìm kiếm nó, cậu bắt gặp một thứ khác mà cậu đã từng mất nhưng đã quên từ rất lâu. Chà bất kể đó là gì, sẽ tới một điểm cậu quyết định ngưng tìm kiếm, có thể vì cậu không cần tới hay đã tìm ra phương án thay thế. Như thể đồ vật đó chưa từng tồn tại, cho tới khoảnh khắc được phát hiện ra, được khám phá lại, như ánh chớp của nhận thức xưa cũ.
Mỗi người đều có - một kho những thứ bị lạc mất đang chờ được tìm thấy. Đang mong mỏi được nhận ra chúng đã từng có ý nghĩa đáng giá như thế nào trong cuộc đời họ.
Tớ nghĩ đây là nơi tớ thuộc về -  giữa những điều đã mất của cậu. Mẫu giấy nhàu nát dưới đáy ngăn bàn hay tấm ảnh cũ kẹp giữa trang sách. Tớ hy vọng một ngày nào đó cậu tìm thấy tớ và nhớ ra tớ từng có ý nghĩa thế nào với cậu.

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

Bố - Chân - Dài, ngày 7 tháng tư

Ngày 7 tháng tư, gửi Bố - Chân – Dài,
Tạ ơn! New York không lớn phải không ạ? Worcester không là gì so với nó. Có phải ngài định nói với con ngài đã sống với những nhầm lẫn đó? Con không tin mình có thể hồi phục trong hàng tháng khỏi sự hoang mang trong hai ngày. Con không thể bắt đầu nói cho ngài về tất cả những điều kì diệu mà con đã thấy. Con giả sử ngài biết, bởi vì ngài sống ở đó.
Nhưng không giải trí đường phố? Và con người? Và những cửa hàng? Con chưa bao giờ nhìn những thứ quá đỗi dễ thương như ở đó, trên những cửa sổ. Nó khiến cho ngài muốn hiến cả đời mình cho việc mặc quần áo.
Salie, Julia và con đi mua sắm cùng nhau vào sáng thứ bảy. Julia đi vào nơi lộng lẫy nhất con từng thấy, với những bức tường trắng và vàng, chiếc thảm màu xanh, tấm màn lụa và những cái ghế mạ vàng. Một quý cô xinh đẹp với mái tóc vàng và một áo choàng lụa đen dài đến chỗ chúng con với một nụ cười đón tiếp. Con đã nghĩ chúng con đang gặp một vị nào, bắt đầu bắt tay, nhưng dường như chúng con chỉ mua mũ- ít nhất là Julia mua. Cô ấy ngồi trước gương và thử một tá, mỗi cái đều đẹp hơn cái cuối, và cô ấy mua hai cái dễ thương nhất.
Con không thể tượng tưởng niềm vui nào trong cuộc sống có thể lớn hơn ngồi trước một cái gương và mua bất cứ cái mũ nào mình chọn mà không phải lo về giá cả! Không còn gì phải nghi ngờ, bố ạ; New York sẽ nhanh chóng phá hủy tính cách kiên nhẫn này mà nhà John Grier đã chậm rãi vun đắp.
Sau khi chúng con kết thúc buổi mua sắm, chúng con gặp cậu chủ Jervie ở Sherry’s. Con tượng tượng ngài đã từng ở trong Sherry’s? Khung cảnh này và khung cảnh phòng ăn của nhà John Grier với vải dầu phủ những tấm bàn, và bát sứ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP làm vỡ, một con dao cầm tay gỗ và cái nĩa;  theo cách mà con có thể tưởng tương và cảm nhận được!
Con ăn cá với sai nĩa, nhưng người phục vụ rất tốt bụng đã đưa con một cái khác nên không ai để ý cả.
Và sau khi ăn trưa chúng con đến nhà hát—nó thật chói sáng, diệu kỳ và không thể tin được—con mơ về nó hằng đêm.
Shakespear không tuyệt vời sao?
Hamlet thực sự hay hơn khi ở trên sân khâu thay vì chúng con phân tích nó trên lớp. Con từng đánh giá cao nó nhưng bây giờ, hãy xóa bỏ đi!
Con nghĩ nếu ngài không phiền, con muốn là một diễn viên hơn là một nhà văn. Ngài sẽ không cho con thôi học ở trường cao đẳng và cho con vào trường nghệ thuật chứ? Và sau đó con sẽ gửi ngài một cái hộp chứa tất cả màn biểu diễn của con, và cười với ngài qua ánh đèn sân khấu. Làm ơn chỉ cần cài một bông hồng đỏ lên khuy áo ngài để con có thể chắc chắn mình cười với đúng người. Sẽ là một sai lầm đáng xấu hổ nếu con chọn đại một người và nhầm lẫn. Chúng con trở lại vào tối thứ bảy và ăn bữa tối trên tàu, ở một cái bàn nhỏ với đèn bàn màu hồng và người phục vụ da đen. Con chưa nghe bao giờ về bữa ăn được phục vụ trên tàu trước đó, và con đã vô tình nói như thế.
‘Rốt cuộc thì bạn đến từ nơi nào trên trái đất này vậy?’ Julia nói với con
‘Trong một ngôi làng,’  con từ tốn đáp lại với Julia
‘Nhưng bạn chưa bao giờ đi xa à?’ cô ấy lai hỏi
‘Không cho đến lúc mình học cao đẳng, và sau đó chỉ đi một trăm sáu mươi dặm và chúng ta đã không ăn,’ con nói với cô ấy.
Cô ấy khá hứng thú với con vì con nói những điều rất buồn cười. Con cố gắng không nhưng đột nhiên chúng cứ phát ra khi con ngạc nhiên—và hầu hết con đều ngạc nhiên. Nó là những trải nghiệm chóng mặt, bố, trải qua mười tám năm trong nhà John Grier, và sau đó bỗng nhiên được rơi vào THẾ GIỚI.
Nhưng con đã bắt đầu thích nghi.  Con không còn phạm những sai lầm kinh khủng mà con đã làm; con đã không còn cảm thấy không thoải mái với những cô gái khác. Con đã từng quay đi mỗi khi người ta nhìn vào con.  Con có cảm giác như họ nhìn xuyên qua bộ quần áo giả mới của con để kiểm tra lớp ginghams bên trong. Nhưng giờ đây con sẽ không để lớp ginghams phiền con nữa. Không nên lo lắng về ngày hôm qua, ngày nào có cái khổ của ngày ấy.
Con quên nói với ngài về những bông hoa. Cậu chủ Jervie đã tặng cho mỗi người một bó lớn hoa violet và hoa linh lan. Không phải ngài ấy rất ngọt ngào sao? Con chưa từng quan tâm đến đàn ông – đánh giá dựa trên những ngài ủy viên—nhưng con sẽ thay đổi suy nghĩ của mình.
Bức thư mười một trang! Hãy can đảm. Con sẽ dừng ở đây thôi.
Của ngài luôn luôn,

Judy

Bố - Chân - Dài, ngày 24 tháng ba?

Ngày 24 tháng ba, cũng có thể là ngày 25
Gửi Bố - Chân – Dài,
Con không tin là con cần phải lên thiên đường—Con nhận được quá nhiều thứ tốt đẹp ở nơi đây;  sẽ không công bằng nếu tiếp tục đời sau. Ngài nghe điều gì đã xảy ra nhé.
Jerusha Abbott vừa thắng giải cuộc thi viết truyện ngắn ( giải thưởng 25 đô) đó là giải tháng tổ thức mỗi năm. . Và cô ấy là sinh viên năm hai! Người dự thi hầu hết là sinh viên năm cuối. Khi con nhìn thấy tên mình đăng lên, con không thể tin nổi đó là sự thật. Có thể sau tất cả con sẽ trở thành nhà văn. Con ước cô Lippett đã không đặt cho con một cái tên ngớ ngẩn như vậy—nó nghe có vẻ như một nhà văn nữ, có đúng không ạ?
Con cũng vừa mới được chọn cho vở kịch mùa xuân—As You Like It như một trò đùa. Con sẽ là Celia, chị em họ với Rosalind.
Và cuối cùng: Julia, Sallie và con sẽ đến New York vào thứ sáu tới để mua sắm đồ cho mùa xuân và ở lại qua đêm và ngày tiếp theo sẽ đi xem nhà hát cùng với ‘cậu chủ Jervie’. Ngài ấy mời chúng con. Julia sẽ ở nhà cô ấy, còn Sallie và con sẽ dùng chân tại khách sạn Martha Washington. Ngài đã từng nghe qua chuyện gì thú vị như vậy chưa? Từ khi sinh ra đến nay con chưa bao giờ ở khách sạn, hay nhà hát, ngoại trừ một lần nhà thờ công giáo có lễ hội và mời trại trẻ mồ côi, nhưng đó không phải là một vở kịch thực sự, nó không tính.
Và ngài có biết chúng con sẽ xem gì không? Hamlet. Nghĩ về nó! Chúng con học về nó trong bốn tuần trong phần Shakespeare và con thuộc lòng nó.
Con quá hào hứng trước tất cả những gì sắp diễn ra khiến con không ngủ được mất.
Chào tạm biệt, bố.
Thế giới này thật sự thú vị.
Của ngài mãi mãi, Judy
Tái bút: Con vừa mới nhìn lịch. Hôm nay là ngày 28.
Một tái bút khác.

Con đã nhìn một người soát vé xe hôm nay với một bên mắt màu nâu và một bên màu xanh. Anh ấy sẽ không là một nhân vật phản diện tốt trong một câu chuyện trinh thám chứ?

Bố - Chân - Dài, ngày 5 tháng ba

Ngày 5 tháng ba, gửi Bố-Chân-Dài,
Gió tháng ba đã bắt đầu thổi, bầu trời phủ kín bởi những đám mây di động, nặng và đen. Những con quạ trên những cây thông đang kêu la inh ỏi!
Là thứ tiếng ồn say sưa, hăng hái, GỌI NHAU. Ngài có muốn đóng quyển sách đang đọc lại và leo lên những ngọn đồi chạy đua với những cơn gió.
Chúng con có một trò đuổi bắt vào thứ bảy tuần trước cải biên ’ hơn năm vạn dặm qua đất nước’. Những con cáo ( gồm ba cô gái và một cái giạ đông gạo và cả một cây hoa giấy) bắt đầu từ nửa tiếng trước khi hai mươi bảy người thợ săn. Con là một trong hai mươi bảy gã đó;  tám gã bị bỏ rơi bên đường; nên chúng kết thúc với mười chín tất cả. Con đường mòn dẫn tới ngọn đồi, đi qua một cánh đồng ngô, và vào một cái đầm lầy nơi mà chúng con phải nhảy thật nhẹ nhàng từ gò này qua gò khác. Đương nhiên nửa số người chúng con nước ngập tới mắt cá chân. Khi lên đến ngọn đồi sau khi băng qua một rừng gỗ và ở trong một cái cửa sổ chuồng ngựa! Tất cả cửa chuồng ngựa đều bị khóa và cái cửa sổ lại quá cao và khá nhỏ, Con thấy nó thật không đúng, ngài có cảm thấy thế không?
Nhưng chúng con đã không qua nó; chúng con đi vòng quanh chuồng ngựa và tìm kiếm đường mòn nơi mà nó đã được đánh dấu bởi con đường từ mái nhà kho đến đầu của hàng rào. Con cáo nghĩ nó sẽ có chúng con, nhưng chúng con đã lừa nó. Sau đó đi thẳng khoảng hai dặm cánh đồng cỏ lăn, rất khó để có thể theo kịp, hoa giấy trở nên thưa thớt dần. Luật là bước nhiều nhất sáu bước chân nhưng họ ở sáu bươc chân dài nhất mà con từng thấy. Cuối cùng, sau hai tiếng chạy từ từ, chúng con theo dấu Ngài cáo vào nhà bếp Pha lê Mùa Xuân( trang trại nơi các cô gái leo lên xe trượt tuyết và xe cỏ khô cho gà và bánh quế) và chúng con tìm được ba con cáo đang dịu dàng uống sữa, mật ong và ăn bánh quy. Chúng không nghĩ rằng chúng con đã đi xa như vậy; chúng đã trông đợi chúng con dính vào cái cửa sổ chuồng ngựa.
Hai bên đều khẳng định chúng sẽ thắng. Con lại nghĩ ngược lại, ngài có thấy vậy? Bởi vì chúng con đã bắt được chúng trước khi chúng trở về sân trường. Dù sao đi nữa mười chín người chúng con đã giải quyết như những con cào cào với đồ gỗ  khao khát mật ong. Như thế là chưa đủ để qua vòng, nhưng cô Crystal Spring ( những con vật đội chúng con gọi cô như vậy, Cô ấy bên cạnh Johnson) mang ra một hũ mứt dâu và một bình si-rô cây phong—mới làm tuần trước và ba ổ bánh mì nâu.
Chúng con đã không trở lại trường cho tới sáu giờ rưỡi- trễ nửa tiếng giờ ăn tối—và chúng con đi thẳng tới đó mà không cần sửa soạn lại, và không đói bụng! Và tất cả chúng con đều bỏ giờ nguyện buổi tối, tình trạng của đôi ủng chúng con là quá đủ cho một lý do.
Con chưa nói cho ngài về kỳ thi đúng không? Con đã qua mọi thứ hết sức dễ dàng—Con bây giờ đã biết bí quyết, và con sẽ không bao giờ rớt một lần nào nữa.  Con sẽ không thể tốt nghiệp với bằng danh giá bởi vì bài diễn văn tiếng Latinh kinh khủng và môn hình học ở năm nhất. Nhưng con không quan tâm. ‘Chẳng ao cả miễn là bạn ạnh phúc?’ ( Đó là một câu trích dẫn thành ngữ tiếng anh con từng đọc.)
Nói đến thành ngữ, ngài đã bao giờ đọc Hamlet chưa? Nếu chưa thì ngài nên đọc nó ngay. Nó HOÀN TOÀN KỲ LẠ. Con nghe về cái tên Shakespeare suốt từ khi con sinh ra cho đến nay, nhưng con không hề nghĩ ông ấy viết thực sự tốt; con luôn nghi ngờ ông ấy phóng đại danh tiếng của mình.
Con đã sáng tác một vở kịch hay rất lâu về trước khi mà con lần đầu biết đọc. Con khiến mình ngủ mỗi tối bằng cách giải vờ mình là một con người ( người quan trọng nhất) trong cuốn sách mà con đang đọc.
Ngay lúc này con là Ophelia- một Ophelia có ý thức! Con giữ cho Hamlet luôn thích thú, nâng niu và mắng mỏ cậu ấy, làm cậu ấy không được mở miệng khi bị cảm. Con chữa cho cậu ấy hoàn toàn khỏi chứng bệnh u sầu. Vua và hoàng hầu đều chết sau một tai nạn ở biển; không cần thiết phải có một tang lễ - sau đó Hamlet và con đang trị vì ở Đan Mạch mà không có bất kỳ phiền muộn nào. Chúng con có một quốc gia bình yên. Cậu ấy quản lý chính quyền còn con thì trông coi các tổ chức từ thiện. Con vừa mới thành lập một vài trại mồ côi đầu tiên. Nếu ngài hoặc vị ủy viên nào muốn thăm chúng, con sẽ rất sẵn lòng giới thiệu. Con nghĩ ngài sẽ tìm thấy nhiều gợi ý thực sự có ích.
Con nhắc lại, thưa ngài,
Từ bi nhất của ngài

OPHELIA, hoàng hậu Đan Mạch

Bố - Chân - Dài, ngày 4 tháng hai

Ngày 4 tháng hai gửi Bố-Chân-Dài,
Jimmie McBride vừa gửi con biểu ngữ Princeton lớn bằng cả cuối phòng; con cảm thấy rất biết ơn vì cậu ấy vẫn còn nhớ đến con, nhưng con thật sự không biết mình phải làm cái gì với nó đây. Sallie và Julia sẽ không để con treo nó lên đâu; phòng của chúng con năm năm được trang trí với màu đỏ, và ngài có thể tưởng tưởng nó sẽ ảnh hưởng thế nào nếu con cho thêm màu cam và đen. Nhưng nó rất dễ thương, ấm áp, và có cảm giác rất mỏng, con không muốn vứt nó chút nào.  Sẽ rất không đúng nếu làm nó thành một cái áo choàng tăm đúng không a? Cái áo cũ của con đã bị co lại khi con giặt nó.
Con hoàn toàn có thể bỏ qua việc nói với ngài rằng con đang học những gì, nhưng mặc dù ngài có thể không tưởng tưởng được nó qua những bức thư của con, thời gian của con bị đọc quyền chiếm đóng bởi việc học. Nó thật sự là một vấn đề hoang mang khi phải học năm ngành cùng một lúc.
‘Bài kiểm tra lấy học bổng thực sự’, Giáo sư hóa học nói, ‘là với sự đam mê cần mẫn chi tiết’
‘Cẩn thận tránh để mình quá sa vào chi tiết’,  giáo sư Lịch sử thì nói. ‘Nhìn xa đủ để bao quát hết toàn thảy vấn đề’.
Ngài có thể thấy với sự độ đáo nhường nào mà chúng con phải giữ thăng bằng giữa hóa học và lịch sử. Con thì thích cái cách lịch sử hơn. Nếu con nói cuộc chinh phục William xảy đến năm 1492, và Columbus khám phá ra châu Mỹ năm 1100 hoặc 1066 hoặc một lúc nào đó,  chi tiết nhỏ đó giáo sư có thể bỏ qua. Nó cho ta một cảm giác an toàn và thoải mái đối với việc học thuộc môn Lịch Sử, đó cũng chính là điểm thiếu sót trong môn hóa học.
Tiếng chuông giờ thứ sáu, con phải đến phòng thí nghiệm và quan sát một số chất như axit, muối, và kiềm. Con đã làm cháy một lỗ to như cái đĩa ngay đằng trước tạp dề thí nghiệm của con bởi axit clohidric. Nếu lý thuyết mà đúng,  con đáng ra đã có thể trung hòa cái lỗ đó với amoniac mạnh, hay không nhỉ?
Tuần sau là mùa thi, nhưng cần gì phải sợ?

Của ngài, Judy.

x

Bố - Chân - Dài, ngày 20 tháng một

Ngày 20 tháng một,
Bố-Chân-Dài thương mến,
Thời thơ ấu ngài đã bao giờ trộm một cô bé dễ thương trong chiếc nôi chưa?
Có lẽ cô bé ấy là con cũng nên! Nếu chúng ta có mặt trong tiểu thuyết, có lẽ đó là đoạn kết chăng?
Thật là kỳ lạ khủng khiếp nếu không biết một loại cảm giác phấn khích và lãng mạn. Có rất nhiều khả năng. Có lẽ con không phải là người Mỹ; rất nhiều người đều không phải. Con có thể là hậu duệ chính gốc của người la mã xưa, hoặc có thể là con gái của Viking, hoặc là đứa trẻ của một người Nga bị lưu đày và thuộc về quyền của nhà tù Siberian, hoặc có thể con là một người Gipsy—Con nghĩ con có thể là gì đó. Con có một tâm hồn rât BAY BỔNG, mặc dù con chưa có cơ hội để phát triển nó.
Ngài có biết về điều tiếng trong hồ sơ của con về lần con chạy thoát khỏi trại mồ côi bởi vì họ phạt con tội ăn trộm bánh quy không? Nó nằm ngay dưới quyển sách đủ để cho nhà tài trợ nào cũng có thể đọc được. Nhưng sự thật, Bố, ngài có thể trông đợi điều gì? Khi ngài để một cô bé chín tuổi với cái bụng đói meo cọ rửa con dao trong phòng bếp, với một hũ bánh quy ngay tầm tay nó, và đi khỏi đó để nó một mình; và bỗng nhiên xuất hiện bất thình lình trở lại, và không mong đợi nhìn thấy nó dính một chút mảnh vụn trên miệng? và sau dùng tay lắc thật mạnh, xách tai nó, và khiến nó phải rời bàn ăn khi bánh pudding đang được mang ra, và nói với những đứa trẻ khác rằng nó là một kẻ trộm, Ngài có thể không hy vọng cô bé chạy đi sao?
Con chỉ chạy bốn dặm. Họ đã bắt con và đưa con trở lại; và mỗi ngày trong tuần con đều bị trói, như một con cún nghịch ngợm, vào một cái cột ở sân sau trong khi những đứa trẻ khác ra ngoài vào giờ giải lao.
Ồ, thưa Ngài! Đó là tiếng chuông nguyện, và sau tiếng chuông ấy con có một cuộc họp ban chấp hành. Con xin lỗi vì đã cố ý viết cho ngài một bức thư giải trí lúc này.
Tạm biệt, Bố
Của ngài, Judy (tiếng Đức.)

Tái bút:  Điều duy nhất mà con biết là chắc chắn con không phải người Trung Quốc.

Bố - Chân - Dài, 6:30 thứ bảy

6.30 Thứ bảy gửi Bố,
Hôm nay chúng con đi bộ xuống thị trấn, nhưng tạ ơn! Trời đổ mưa. Con thích mùa đông sẽ là mùa đông với tuyết thay vì mưa.
Người chú quyến rũ cũ Julia lại đến chiều nay và đã mua một hộp sô-cô-la nặng năm pound. Ngài có thể thấy đây chính lạ lợi ích khi chung phòng với Julia.
Những lời nói lảm nhảm vô tội của chúng con đã làm ngài ấy thích thú và ngài ấy đợi trễ một chuyển tàu để dùng trà trong giờ học. Chúng con gặp một rắc rối kinh khủng để được cho phép. Đã rất khó để được cho phép gặp bố hay ông,  nhưng mà chú thì là một ca khó; và nếu là anh em thì lại càng không thể. Julia đã phải thề ngài ấy chính là chú của cô ấy công khai trước cả một công chững viên. ( Có phải con không biết nhiều về luật không?) Và thậm chí sau đó con còn nghi ngờ liệu chúng con có thể dùng trà không nếu trưởng khoa sẽ thay đổi quyết định nếu trông thấy một người chú vừa trẻ vừa đẹp như ngài Jervis.
Dù sao đi nữa, thì chúng con cũng đã được phép, với bánh mì nâu phô mai thụy sỹ và bánh mì kẹp. Ngài ấy đã giúp làm chúng và ăn bốn cái. Con nói với ngài ấy rằng con đã dành mùa hè vừa rồi ở Lock Willow, và chúng con tán gẫu về ông bà Semple, những con ngựa, bò và cả gà. Tất cả con ngựa mà ngài ấy từng biết đều đã chết, trừ Grover; là con non mới đẻ lúc mà lần cuối ngài ấy ghé thăm và Grove tội nghiệp giờ đây quá già đến nỗi nó chỉ có thể khập khiễng trên cánh đồng cỏ. Ngài ấy hỏi rằng họ liệu vẫn còn giữ bánh donut trong cái lọ vàng bằng sứ úp lên bởi một cái đĩa xanh ở dưới cùng của chiếc giá trong nhà bếp—và thực sự họ vẫn làm như thế! Ngài ấy muốn biết liệu vẫn còn cái lỗ chuột chũi ở dưới cái cột đá trong cánh đồng ban đêm—và thực sự vẫn còn! Amasai bắt được một con to béo màu xám ở đó trong mùa hè vừa rồi, có lẽ là cháu cố nội đời thứ hai mươi lăm của cái con mà cậu chủ Jervis từng bắt khi ngài ấy còn là một cậu bé.
Con gọi ngài ấy là cậu chủ Jervie, nhưng ngài ấy không có vẻ như cảm thấy bị xúc phạm. Julia nói cô ấy chưa bao giờ thấy ngài ấy lại đáng yêu như vậy; ngài ấy thường khá khó gần. Nhưng Julia không có một chút tinh tế về đàn ông, con nghĩ vậy, chắc phải đòi hỏi cả một quá trình. Họ sẽ thỏa mãn nếu bạn biết cọ vào đúng chỗ hoặc sẽ nhổ vào bạn nếu bạn làm sai.( Đó không phải là một phép ẩn dụ thực sự trang nhã. Ý con muốn nói nó theo nghĩa bóng.)
Chúng con đang đọc tạp chí Marie Bashkirtseff. Ngài có cảm thấy ngạc nhiên không? Ngài nghe cái này nhé: “ Tối qua tôi bị mất trí trong tiếng van nài của sự tuyệt vọng, cuối cùng khiến tôi ném chiếc đồng hồ trong phòng ăn vào nước.’
Điều này làm cho con gần như hy vọng con không là thiên tài;  họ chắc hẳn thấy mệt mỏi về mọi thứ--khủng khiếp đến mức phá hoại đồ đạc trong nhà.
Xin thương xót! Trời vẫn đổ mưa. Chúng con chắc phải bơi đến nhà nguyện tối nay.

Của ngài, Judy

Bố - Chân - Dài, ngày 31 tháng mười một

‘CỔNG ĐÁ VÔI, WORCESTER, MASS.’
Ngày 31 tháng mười một,
Gửi Bố-Chân-Dài,
Đáng lẽ ra con phải viết cho ngài sơm hơn và cám ơn ngài về tấm chi phiếu Giáng sinh, nhưng cuộc sống ở gia đình McBride cực kì thú vị, và con có vẻ như không thể tìm được hai phút liên tục để ngồi vào bàn được.
Con đã mua một cái áo choàng mới dù con không cần nó, chỉ đơn giản là muốn thôi. Quà giáng sinh năm nay của con là từ Bố-Chân-Dài;  gia đình con vừa gửi tới tình yêu.
Con đang trải qua kỳ nghỉ tươi đẹp nhất cùng với Sallie. Cô ấy sống trong một ngôi nhà gạch kiến trúc cổ lớn với trang trí trắng từ đầu đến chân—chính xác là loại nhà mà con đã từng nhìn một cách rất hiếu kỳ khi còn ở Nhà John Grier, và tự hỏi nó sẽ như thế nào ở bên trong. Con chưa bao giờ trông đợi sẽ được tận mắt nhìn thấy- - nhưng bây giờ con đang ở đây! Tất cả mọi thứ đều dễ chịu và tĩnh lặng như ở nhà; Con bước từ phòng này qua phòng khác và chìm đắm trong đồ đạc của nó.
Nó là một ngôi nhà hoàn hảo nhất cho trẻ em được lớn lên; với những ngách tối để chơi trò trốn tìm,bắp rang bơ, và một căn gác xép để đùa giỡn trong những ngày mưa, những lan can trơn với một lá cờ dễ chịu nhô lên ở đáy, một nhà bếp lớn đầy ánh nắng, và một đầu bếp mập, tốt bụng, tỏa sáng đã sống với gia đình mười ba năm và luôn luôn để dành bột cho những đứa trẻ nướng bánh. Một khung cảnh khiến người ta muốn bé trở lại.
Và như một gia đình thật sự! Con chưa bao giờ nghĩ rằng họ quá đỗi tốt bụng như vậy. Sallie có bố, mẹ , bà, và một cô em gái ba tuổi ngọt ngào với cái đầu xoăn tít, một người em trai cân đối luôn quên phải lau chân, và một em trai lớn, ưa nhìn tên Jimmie, học sinh trung học ở Princeton.
Chúng con đã có thời gian hạnh phúc ở trên bàn—khi mọi người đều cười, cười, nói chuyện cùng một lúc,  và chúng con không cần phải nói lời tạ ơn trước. Đúng là một sự cứu rỗi khi không phải cám ơn ai đó cho mỗi miệng thức ăn. ( Con dám chắc con đáng bị lên án; nhưng người ta cũng sẽ bị như vậy, nếu người ta có có thể bị buộc nói nhiều câu cám ơn hơn con đã từng.)
Có rất nhiều điều chúng con đã làm. Con không thể kể hết cho Ngài về chúng được. Ông McBride chủ một nhà máy và trong đêm giáng sinh ông ấy đã làm một cái cây cho những đứa trẻ con của công nhân của ông. Nó ở trong căn phòng dài đóng gói, được trang trí với cây thường xanh và cây ô rô. Jimmie McBride mặc đồ như ông già noel và Sallie và con giúp em ấy phát quà.
Gửi con, bố, nhưng nó là một cảm giác rất buồn cười! Con cảm thấy mình nhân từ như một người ủy thác của nhà John Grier. Con hôn từng đứa trẻ con, cậu bé nhỏ con dính bết—nhưng con không nghĩ con đã vuốt lên đầu một đứa nào!
Và hai ngày sau Giáng sinh, họ đã tổ chức một buổi nhảy trước nhà họ cho CON.
Đó quả thât là buổi vũ hộ đầu tiên mà con tham dự - không tính ở trường cao đẳng nơi mà chúng con chỉ toàn khiêu vũ với con gái. Con có một cái áo choàng trắng mới ( quà giáng sinh của ngài—cám ơn ngài nhiều), một đôi găng tay trắng dài và một đôi dép satin trắng. Hạn chế duy nhất của sự hoàn hảo của con , ngoài, đương nhiên là hạnh phúc với sự thật là cô Lippett không thể nhìn thấy con mở đầu điệu cotillion cùng với Jimmie McBride. Làm ơn hãy nói với cô ấy điều đó nếu lần sau ngài đến thăm J. G. H.
Của ngài , Judy Abbott.
Tái bút: Có phải ngài sẽ cực kì thất vọng, Bố, nếu con hóa ra không thể thành tác giả vĩ đại sau tất cả, mà chỉ là một Cô Gái Giản Dị?

Bố - Chân - Dài, ngày 12 tháng mười một

Ngày 12 tháng mười một 
Gửi Bố-Chân-Dài,
Ngày hôm qua chúng con vừa đập một cậu sinh viên năm nhất ở sân bóng rổ. Đương nhiên chúng con rất hài lòng—nhưng oh, nếu chúng con chỉ có thể đập học sinh trung học! Con sẽ sẵn sàng bị thâm tím hết mình mẩy và nằm yên trên giường cả tuần với miếng vải băng với nước cây phỉ.
Sallie vừa mời con ở cùng với cô ấy trong kỳ nghỉ lễ giáng sinh. Cô ấy sống ở Worcester, Massachusetts. Cô ấy tốt bụng lắm phải không ạ? Con nói là con rất thích. Con chưa bao giờ ở cùng với một gia đình riêng tư cả, ngoại trừ Lock Willow, và ông bà Semples đã già, Không tính. Nhưng nhà McBrides có một ngôi nhà đầy trẻ con( có thể là hai hoặc ba) và một bà mẹ, , và bố và bà và một con mèo lông dài. Thật sự là một gia đình hoàn hảo đúng nghĩa! Đóng gói quần áo và đi đâu đó sẽ vui hơn là ở lại. Con đang hòa hứng trông mong cực độ.
Giờ thứ mười bảy—Con phải diễn tập.  Con sẽ góp mặt trong sân khấu buổi lễ Tạ Ơn. Một hoàng tử trong tòa tháp với áo choàng nhung và lọn tóc vàng.
Điều đó không buồn cười sao?
Của ngài, J.A.
Thứ bảy
Ngài muốn biết con trông như thế nào chứ? Đây là tấm ảnh ba chúng con mà Leonora Fenton đã chụp.
Cô gái đang cười tỏa sáng kia là Sallie, và cô gái cao với chiếc mũi trên không là Julia, và cô gái nhỏ nhắn với tóc bị thổi qua mặt là Judy—cô ấy thực sự đẹp hơn nhiều, chỉ là bị mặt trời chiếu vào mắt thôi.

‘CỔNG ĐÁ VÔI, WORCESTER, MASS.’

Bố - Chân - Dài, ngày 17 tháng mười

Ngày 17 tháng Mười
Gửi Bố-Chân-Dài,
Giả sử hồ bơi trong phòng tập chứa đầy nước thạch chanh, một người có thể cố bơi để nổi lên hay sẽ chìm?
Chúng con đang có nước thạch chanh cho món tráng miệng  và câu hỏi chợt hiện ra. Chúng con thảo luận nó sôi nổi gần nửa tiếng và nó vẫn không rõ ràng. Sallie nghĩ rằng cô ấy có thể bơi trong nó, nhưng con chắc chắn rằng ngay cả người bơi giỏi nhất trên thế giới cũng sẽ chìm. Không buồn cười sao khi chìm vào thạch chanh?
Hai vấn đề khác đã thu hút sự chú ý của cả bàn chúng con.
Điều thứ nhất. Hình dạng của những căn phòng trong một căn nhà bát giác? Một vài cô gái khăng khăng rằng chúng sẽ hình vuông; nhưng con nghĩ chúng sẽ có hình dạng như miếng bánh. Ngài có cảm thấy vậy không?
Điều thứ hai. Tưởng tượng có một quả cầu rỗng lớn được làm bằng gương và ngài đang ngồi bên trong nó. Ở đâu  thì nó sẽ ngưng phản chiếu gương mặt và bắt đầu phản chiếu lưng? Càng nghĩ về nó, càng cảm thấy khó hiểu. Ngài có thể thấy được tính triết học sâu xa phản chiếu trong sự giải trí của chúng con!
Con đã bao giờ nói cho ngài về cuộc bầu cử chưa nhỉ? Nó diễn ra vào ba tuần trước, nhưng nó quá nhanh, ba tuần là cả một lịch sử lâu đời. Sallie đã được chọn, và chúng con đã có một cuộc diễu hành đuốc với bài diễn thuyết minh bạch. ‘McBride mãi mãi’. Và một ban nhạc gồm mười bốn mẫu( ba kèn ác-mô-ni-ca và mười một lược kèn).
Chúng con bây giờ là những người vô cùng quan trọng trong ‘258’. Julia và con nhận được một điều kiện tốt cho việc làm tấm gương phản chiếu.  Có một chút căng thẳng xã hội khi phải sống trong cùng một ngôi nhà với hội trưởng.
Ngủ ngon, bố thân yêu.  Rất hân hạnh khi được nghe lời khen từ Ngài.

Của ngài, con là Judy ( viết bằng tiếng Pháp).

Bố - Chân - Dài, ngày 15 tháng chín

Ngày 15 tháng chín,
Gửi Bố Chân Dài,
Con mới cân ngày hôm qua trên chiếc cân bột mỳ trong cửa hàng tổng hợp ở Comers. Con tăng chíu pound! Hãy để con gợi ý cho ngài Lock Willow như một khu nghỉ dưỡng chăm sóc sức khỏe.
Của ngài, Judy.
Gửi Bố-Chân-Dài,
Nhìn con xem- một sinh viên năm hai! Con trở về thứ sáu tuần trước, xin lỗi vì rời bỏ Lock Willow, nhưng con quá hào hứng để nhìn thấy lại trường. Một cảm giác thỏa mãn khi được trở về nơi quen thuộc. Con bắt đầu cảm thấy như được ở nhà khi ở trường cao đẳng, và là một tình huống bắt buộc; Con đang bắt đầu, thật sự, cảm thấy như ở nhà trong một  thế giới như thể con thực sự thuộc về nó và không phải lết trong nỗi buồn.
Con không cần ngài cố hiểu những gì con vừa nói ra. Một người quan trọng  đủ để là người ủy thác không nhất thiết phải trân trọng cảm giác của một người không quan trọng đủ để có thể tìm thấy dễ dàng.
Và bây giờ, Bố, nghe cái này. Ai là người bố nghĩ  sẽ dùng chung phòng với con? Là Sallie McBride và Julia Rutledge Pendleton. Đây là sự thật. Chúng con có một chỗ học và ba chiếc giường nhỏ-- VOILA! (Nó đây rồi.)
Sallie và con quyết định mùa xuân cuối chúng con nên ở chung với nhau và Julia nói cô ấy sẽ ở cùng Sallie—Tại sao, con không tưởng tượng được, bởi vì họ chẳng hề giống nhau một chút nào; nhưng nhà Pendletons sinh ra tự nhiên rất bảo thủ và cố chấp (từ tốt nhất để miêu tả!) để thay đổi. Dù sao đi nữa thì cũng thế rồi. Nghĩ đến việc Jerusha Abbott, xuất thân từ trại trẻ mồ côi John Gried, chung phòng với quý cô Pendleton. Đây đúng là đất nước dân chủ.
Sallie đang tranh cử cho chức hội trưởng, và trừ khi tất cả mọi chữ ký bị sai, cô ấy sẽ được chọn. Đúng là một bầu không khí tràn ngập mưu đồ, ngài nên chứng kiến, những chính trị gia chúng con! À, con nói với ngài, Bố, khi phụ nữ chúng con lấy được quyền lợi của mình, đàn ông các ngài sẽ phải khó khăn để giữ những gì của các ngài. Cuộc bầu cử sẽ diễn ra vào thứ bảy tới và chúng con sẽ rước đuốc vào buổi tối, kể cả ai là người thắng đi nữa.
Con đang bắt đầu môn hóa, môn khó nhất.  Con chưa bao giờ thấy thứ gì như thế trước đó. Phân tử và nguyên tử là nguyên liệu cơ bản, con sẽ ở trong vị trí phải thảo luận về chúng chắc chắn ít nhất trong tháng tới.
Con cũng tranh luận và nói về tính thực tế.
Cả về lịch sử của toàn bộ thế giới.
Cả về những vở kịch của William Shakespeare.
Cả về người Pháp.
Nếu những điều này tiếp diễn trong nhiều năm, con sẽ trở nên khá thông minh.
Con sẽ bình chọn kinh tế hơn người Pháp,  nhưng con đã không dám, bởi vì  con đã sợ  trừ khi con chọn lại Pháp, giáo sư sẽ không cho con qua môn, con chỉ cố xoay xở để bắt buộc qua kì thi tháng sáu này. Nhưng con sẽ nói rằng thời gian chuẩn bị ở trung học của con không thực sự là đủ.
Có một cô gái trong lớp nói tiếng Pháp nhanh như là nói tiếng Anh.  Cô ấy ra nước ngoài với bố mẹ từ khi cô ấy còn nhỏ, và dành ba năm trong một trường tu viện. Bố có thể tưởng tượng cô ấy tỏa sáng như thế nào khi so sánh với tất cả những người còn lại chúng con. Động từ bất quy tắc chỉ là thứ đồ chơi. Con ước bố mẹ con tống con vào một tu viện Pháp khi con còn nhỏ thay vì trại tị nạn.  Ôi không, con cũng không muôn! Bởi vì có thể nếu như vậy con sẽ  không bao giờ biết đến Ngài. Con thà rằng biết ngài hơn tiếng Pháp. 
Tạm biệt, Bố. Con phải gọi cho Harriet Martin ngay bây giờ, và, thảo luận về vấn đề hóa, tình cờ quên vài thứ trong môn học bởi cuộc bầu cử hội trưởng.
Của ngài trong chính trị,

J. Abbott

Bố - Chân - Dài, Chủ nhật

Chủ nhật
Gửi Bố - Chân- Dài
Chuyện này rất vui phải không? Chiều hôm qua con bắt đầu viết cho ngài nhưng ngay sau khi con hoàn thành dòng đầu tiên ‘Gửi Bố- Chân-Dài’, con chợt nhớ ra con đã hứa chọn một số quả dâu đen cho bữa ăn tối, cho nên con đã rời đi và để tờ giấy trên bàn, khi con quay lại, bố biết còn đã thấy gì nằm giữa tờ giấy không? Một Bố- Chân- Dài thực sự. *
Con nhẹ nhàng cầm một chân nó lên và thả nó ra ngoài cửa sổ.  Con không muốn làm nó đau. Chúng luôn làm con nhớ về ngài.
Sáng nay mọi người cùng lên toa xe và lái đến trung tâm nhà thờ.  Đó là một nhà thờ xinh xắn có viền trắng, với một cái nóc và ba cái cột Doric đằng trường ( hoặc có thể là cột Lonic, con luôn không phân biệt được chúng).
Một bải giảng gây buồn ngủ với mọi người đang lim dim dưới những cành lá cọ phất phơ và thứ âm thanh duy nhất, ngoài cha xứ là tiếng vo ve cào cào trên hàng cây bên ngoài. Con đã không thức cho đến khi nhận ra mình đang đứng hát thánh ca, và rồi con thấy có lỗ khủng khiếp khi không nghe giảng;  Con muốn hiểu thêm về tâm lí của người mà có thể chọn ra một bài thánh ca như thế.  Nó thế này:
Đến đây, từ bỏ thú vui trần gian và tham gia cùng tôi trong niềm vui thiên đàng.
Hoặc, hỡi  người bạn, từ biệt .
Tôi sẽ khiến bạn rơi vào địa ngục ngay lập tức.
Con nhận ra tốt nhất là không nên thảo luận vấn đề tôn giáo với ông bà Sempel. Chúa của họ ( Đấng mà họ kế thừa nguyên vẹn từ tổ tiên Puritan xa xôi của mình) là người hẹp hòi, không có lý, bất công, xấu tính, thù hận, nhảm nhí. Cám ơn trời, Con không kế thừa chúa từ bất kì ai! Con tự do tưởng tượng  giống như con ước ngài ấy có thể. Ngài ấy tốt bụng và biết cảm thông, giàu trí tưởng tượng, có lòng vị tha và sự thấu hiểu. Và  Ngài ấy còn có khiếu hài hước nữa chứ.
Con thích ông bà Semple vô cùng; Việc làm của họ vĩ đại hơn lý thuyết của họ. Họ tốt hơn cả Đấng tối cao của mình. Con nói với họ như thế -- và họ trở nên hoảng sợ khủng khiếp. Họ nghĩ  con đang xúc phạm và con nghĩ  họ mới như vậy. Rồi con và họ đã đánh mất thần học từ cuộc đối thoại.
Đây là chiều chủ nhật.
Amasai (nam làm thuê) đeo một chiếc cà vạt tím với một đôi găng tay da bò vàng đỏ chói, và cạo râu, vừa lái xe đến cùng với Carrie(cô gái làm thuê) trong một chiếc mũ lớn được điểm hoa hồng và một chiếc váy đạo Hồi và tóc cuộn quăn. Amasai dành hết buổi sáng để đánh bóng chiếc xe buggy; và Carrie lấy cớ ở nhà thay vì đến nhà thờ để nấu bữa tối, nhưng vẫn ủi chiếc váy đạo của mình.
Trong hai phút nữa, khi con viết xong bức thư , con định đọc một quyển sách mà con tìm được trên gác xép. Nó được phép, Trên Con Đường Mòn, và dòng nằm ngang trên trang đầu tiên trên dấu tay buồn cười của một cậu bé nhỏ:
Jervis Pendleton nếu quyển sách này có khi nào lang thang, gói nó lại và gửi nó về nhà.
Ngài ấy dành cả mùa hè ở đây sau khi ngài ấy bị ốm, khi ngài ấy khoảng mười một tuổi;  và đã để  Trên Con Đường Mòn lại. Có vẻ như nó được đọc khá nhiều, bằng chứng là những dấu bàn tay nhỏ in lại trên trang giấy khá thường xuyên! Cũng ở trên gác xép có một cái bánh xe nước và một cái cối xay gió và một vài cây cung và mũi tên. Bà Semple nói rất rất nhiều về ngài ấy làm con bắt đầu tin rằng ngài ấy  thật sự tồn tại- không phải là một người đàn ông trưởng thành với một cái nón lụa với cây gậy, nhưng là một cậu bé dễ thương, lấm bẩn, với một cái đầu rối, dùng chiếc vợt xấu xí gõ lên thành cầu thang, và để chiếc cửa hướng ra ngoài kia luôn mở, và luôn muốn ăn bánh quy. ( Và chắc chắn sẽ được ăn, bởi con biết thừa bà Semple!) Ngài ấy dường như có tâm hồn phiêu lưu, dũng cảm và đáng tin. Con xin lỗi khi nghĩ ngài ấy là một Pendleton; ngài ấy có ý nghĩa hơn cái tên ấy nhiều.
Mọi người sẽ bắt đầu đập bột yến mạch vào ngày mai; một chiếc máy hơi nước và ba người đàn ông sẽ đến phụ.
Thật buồn cho con khi phải nói với ngài rằng Buttercup ( con bò đốm với một chiếc sừng, Mẹ của Lesbia) vừa làm một điều đáng xấu hổ. Nó đi và vườn cây ăn quả vào tối thứ sáu và ăn táo ở dưới những cái cây, và đã ăn cho đến khi họ tìm được nó. Trong hai ngày nó đã chết say một cách hoàn hảo! Đó là sự thật con kể với ngài. Ngài đã bao giờ nghe thứ gì tai tiếng như thế chưa?
Thưa ngài, con xin nhắc lại, đứa trẻ mồ côi thương mến của ngài.
Judy Abbott
Tái bút: Người Ấn độ cho chương đầu tiên và người đàn ông xa lộ ở chương thứ hai. Con giữ hơi thở của mình. Chương ba sẽ là gì được nhỉ? “ Con chim ưng đỏ nhảy cao hai mươi bước lên không trung và một chút bụi.” Đó là câu chủ đề ở trang giới thiệu. Không phải là Judy và Jervie đều vui sao?

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2018

Echae En Route

4h sáng có vẻ là thời gian thích hợp để trên con đường về  sau một đêm dài. Khoảnh khắc bước trên con đường không có bóng người, ánh sáng mờ ảo của màn đêm xen lẫn. Như tuổi trẻ mơ hồ, vô định nhưng đầy niềm mơ ước.

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018

Bố - Chân - Dài , ngày 12 tháng bảy


Bài đăng là phần tiếp theo của bản dịch Daddy long legs, tác giả Jean Webster. Phần đầu dịch bởi   http://bochandai.blogspot.com/ Phần sau dịch bởi blog Sega God-love-freedom Secret .


Trang trại LOCK WILLOW, ngày 12 tháng bảy
Gửi bố chân dài thân mến,
Làm sao mà thư kí của ngài có thể biết được về trang trại Lock Willow? ( Đó không phải là một câu hỏi tu từ. Con tò mò chết mất đi được). Con nghe được thế này: Trang trại này từng thuộc sở hữu của ngài Jervis Pendleton, nhưng ngài ấy đã cho y tá cũ của mình là bà Semple.  Bố có bao giờ nghe qua một sự trùng hợp buồn cười vậy chưa? Bà ấy vẫn còn gọi ngài ấy là “cậu chủ Jervie” và kể rằng ngài ấy từng là một cậu bé tuyệt vời như thế nào. Bà Semple còn giữ  nhúm tóc xoăn sơ sinh của ngài ấy trong hộp, và nó có màu đỏ-- hoặc ít nhất là hơi đỏ!
Khi mà bà Semple biết được rằng con biết ngài ấy, con có vẻ được xem trọng hơn.  Có lẽ quen với một thành viên của nhà Pendleton là cách giới thiệu hay nhất ở Lock Willow này. Và người tốt nhất đó chính là cậu chủ Jervis—Con rất hân hạnh nói rằng Julia cũng có phần kém hơn một chút.
Trang trại có nhiều và nhiều trò giải trí. Ngày hôm qua con đã cưỡi lên một toa xe trần. Chúng con có ba con heo lớn và chín con heo con,ngài nên xem chúng ăn. Chúng thật sự là heo! Chúng con có rất nhiều con gà con, vịt, gà tây và gà sao. Có lẽ ngài đang tức giận khi phải sống ở thành phố thay vì có thể sống trong một trang trại.
Công việc hằng ngày của con là đi thu lượm trứng. Vào hôm qua con bị ngã từ căn gác xép của chuồng ngựa trong khi đang cố bò qua cái tổ gà mái bị trộm. Khi con đứng dậy với cái đầu gối bị trầy xước, bà Semple đã băng nó lại với nước cây phỉ, bà cứ lẩm bẩm suốt, “ Thương! Thương! Nhớ lại giống như mới hôm qua cậu chủ Jervie vừa ngã từ cái gác ấy và bị trầy xước cùng chỗ đầu gối này”
Khung cảnh nơi đây đẹp miễn chê. Có một cái thung lũng, một con sông và rất nhiều đồi gỗ, xa thật xa kia có một  ngọn núi cao màu xanh da trời có vẻ như đang tan chảy trong miệng ngài.
Mọi người làm bơ hai lần một tuần; và giữ bơ trong căn nhà mùa xuân làm bằng đá với một con suối chảy qua dưới nó. Có một vài người nông dân xung quanh đây có máy tách, nhưng chúng con không quan tâm đến những ý tưởng thời thượng như vậy . Dường như hơi khó để tách bơ ra chảo nhưng cũng đủ dùng. Chúng con có sáu con bê và con đã đặt tên cho tất cả chúng.
    1. Sylvia, bởi vì nó được sinh trong rừng gỗ.
    2. Lesbia, theo tên Lesbia trong Catullus
    3. Sallie.
    4. Julia -- con phát hiện tên này khá khó để dùng cho động vật
    5. Judy, theo tên con
   6. Bố - Chân – Dài. Ngài không phiền phải không, bố? Nó thực sự là một con bê Jersey thuần  và rất hiền lành đáng yêu. Nó trông như vậy này —Bố có thể thấy được cái tên ấy xứng đáng biết chừng nào.
Con vẫn chưa có đủ thời gian để bắt đầu cho cuốn tiểu thuyết bất tử của mình; Chuyện ở trang trại làm con bận quá.
Luôn của Ngài,
Judy
Tái bút: (1) Con vừa học được cách làm bánh rán
Tái bút: (2) Nếu ngài có nghĩ đến việc nuôi gà, hãy để con giới thiệu  gà Orpington có màu da bò. Chúng chưa có bất cứ cái lông măng nào cả.
Tái bút: (3) Con ước con có thể gửi cho ngài một lát bơ tươi dễ thương mà con làm ngày hôm qua. Con là một cô gái làm bơ khá ổn.
Tái bút: (4) Đây là bức hình của cô Jerusha Abbott, tương lai sẽ là một tác giả nổi tiếng, lái về nhà trên những con bò.
Chú thích của dịch giả:
- Cái tên bắt nguồn từ từ Latin khu rừng Silva
-Bài thơ ‘gửi Lesbia’ của Catullus - nhà thơ La Mã cổ đại thế kỉ I TCN.



Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2018

Tôi...

Tôi muốn tôi có thể khóc khi ở một mình. Tôi đã từng khóc rất nhiều khi ở một mình nhưng không hiểu từ khi nào, tôi không thể khóc khi ở một mình nữa. Tôi  bắt đầu khóc khi có người bên cạnh. Lí do là gì? Đề người ta thông cảm ư? Hay để bộc lộ sự yếu đuối của bản thân. Từ khi nào con người ta không tự cảm thương cho bản thân mình nữa đến nỗi cần một ai đó?

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

Một bước

Tôi đã sai lầm trong một giây lát, tôi đã yếu đuối trong một phút mà thôi.