alone

alone

Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017

My Dreamcatcher

Cô gái ấy đã từng kể với tôi về người bạn cũ của mình. Người bạn ấy bỗng một ngày xem cô ấy như vô hình, nhìn thấy cô ấy nhưng giả vờ rằng cô ấy không tồn tại. Không biết lúc nghe xong tôi đã phản ứng như thế nào? Sẽ rất xấu hổ lắm nếu tôi lên tiếng chê trách bạn cô ấy. Bởi vì bây giờ, không biết từ lúc nào tôi đã trở thành người tiếp theo làm cô ấy cảm thấy tổn thương như vậy. Tôi vẫn gặp cô ấy thường ngày, vẫn xem cô ấy như tàng hình, ánh mắt chúng tôi dường như không chạm nhau lần nào nữa. Cô ấy vẫn cười, vẫn vui vẻ như không có gì xảy ra. Nhưng làm sao đây, tôi đã nhìn được vẻ buồn bi thảm trong ánh mắt của cô ấy trước đây chưa từng có. Tôi biết cô ấy bây giờ như đang diễn một vở kịch hạnh phúc vậy. Hẳn cô gái ấy đã khóc rất nhiều, đã tan nát cõi lòng. Càng nhìn cô ấy như vậy tôi cảm thấy xót xa hơn. Thà cô ấy không cười. Cô ấy cười với đôi mắt bi ai làm tôi cảm thấy đau lòng hơn. Tôi tự hỏi tôi có đáng để cô ấy cảm thấy như vậy. Thời gian sẽ trôi qua nhanh chóng thôi, tôi biết rồi một ngày tôi sẽ không còn gặp lại cô gái ấy nữa. Tôi sẽ rất buồn. Nếu được tôi muốn một ngày nào đó thật xa  tôi hy vọng có thể gặp lại cô gái ấy lần nữa với một đôi mắt khác. Một đôi mắt hạnh phúc mà tôi cảm thấy thật hối hận và cũng thật hạnh phúc.

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Scarborough Fair

Thứ gì làm cho con người ta thanh thản, cái chết rất dễ nhưng thứ gì làm cho người ta không còn nuối tiếc. Cảm giác như đang đứng trong một trận bão. Mưa gió bão bùng như muốn xối xả vào người nhưng không muốn lảng tránh nó vì sợ cảm giác không tồn tại. Cảm thấy lạnh lắm, lạnh tê tái từ trên xuống dưới nhưng không muốn mất đi cảm giác đó.

Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2017

...

Đã từng nói rất cô đơn nhưng hạnh phúc, nhưng không nhận ra rằng lúc nói không hề cô đơn.